Tháng 5 đang trôi nốt những ngày cuối cùng của nó. Năm học đã kết thúc, lại thêm 1 lứa học sinh nữa chia tay thời áo trắng. Đã 2 năm trôi qua, nhưng những cảm xúc khi đọc những entry chia tay tuổi học trò vẫn mãnh liệt như những ngày mà chính mình cũng viết những dòng như thế. Ngày cuối cùng của thời học sinh ấy không có nước mắt như mình vẫn nghĩ, trái lại đó là những phút giây thật vui vẻ và hạnh phúc bên nhau, với những nụ cười thật tươi, những cái ôm thật chặt, để rồi sau đó mới thấy thấm thía nỗi buồn và sự tiếc nuối khi nhận ra rằng, những giờ phút còn bên nhau thân ái và nồng ấm ấy kể từ đây sẽ chỉ còn được nhắc đến với một tên gọi khác là kỉ niệm, và mọi cố gắng của ta chỉ có thể giữ mãi chúng trong tim, không cách nào tìm lại được những ngày tháng ấy.
Category: Cảm xúc
Tháng 5. Thời gian luôn khiến cho ta phải giật mình và ngỡ ngàng vì sự trôi đi lúc nhanh chóng, vội vàng ko kịp níu giữ, lúc lại chuyển mình chậm chạp và từ tốn của nó. Chỉ như mới hôm qua thôi còn thảng thốt tháng 3 đã về, để rồi hôm nay lại giật mình khi đã bước vào giữa tháng 5. Đã 6 tháng trôi wa kể từ ngày ấy, những tưởng đã có thể giữ mãi những phút giây ấy, nhưng rồi cũng đành buông tay. Cũng là 3 tháng nhưng 3 tháng đầu trôi qua thật nhẹ nhàng, dịu êm, hoàn toàn khác hẳn với sự vùn vụt đến chóng mặt của khoảng thời gian sau này. Phải chăng đó là nhờ sự lãng quên, là sự xoay vần chóng mặt của quá nhiều chuyện không mong muốn đã xảy ra trong khoảng thời gian ấy? Có lẽ là tất cả. Và kìa, thời gian vẫn tiếp tục trôi đi, và bây giờ có lẽ lại trở về chu kì của sự chậm chạp, luôn luôn là thế mỗi khi ta mong chờ nó qua thật mau.
Trưa chủ nhật, trời không quá nóng như mọi ngày, thậm chí thỉnh thoảng cũng có vài cơn gió mát, nhưng không hiểu sao không tài nào ngủ được. Cả tuần chỉ mong đến chủ nhật để được thảnh thơi thư giãn, hay ít nhất cũng có cớ để ngủ thật nhiều, bây giờ lại trằn trọc không chợp mắt được. Lại lồm cồm bò dậy và lách cách gõ vài dòng cho cái entry mới. Dạo này cũng chẳng viết được entry văn vẻ nào, chỉ là vài chuyện linh tinh, có phần vụn vặt. Sự bận rộn dường như luôn là cái cớ để người ta vịn vào. Uh, bận thật đấy, chưa bao giờ lại thấy nhiều chuyện như lúc này. Đến giờ mới biết được cái cảm giác sung sướng mỗi khi gạch bỏ bớt được một dòng trong cái to-do-list đã dày kin kít ghi chú những việc cần làm. Thôi thì cũng tự nhủ là như thế vẫn chưa bằng người ta đâu, khối người còn nhiều việc hơn nhưng người ta vẫn xoay sở tốt đấy thôi, với lại trước giờ làm biếng quen rồi, cũng đã đến lúc phải tập chịu áp lực chứ sao.
Những đêm mưa rả rít, không gì thú vị hơn là nghe và cùng lắng đọng với những bài hát về mưa. Và trong những bài hát ấy không thể thiếu những giai điệu tí tách, trong trẻo của bài Rhythm of the rain.

Trạm xe bus ấy...
Chiếc xe buýt chầm chậm lăn bánh trong cơn mưa chiều vội vã. Qua cửa sổ xe đã nhòa nước mưa, anh nhận ra mình vừa đi ngang trạm xe buýt cũ, nơi hẹn hò của anh và em ngày xưa. Kỷ niệm bỗng ùa về, hòa theo những giọt mưa tuôn.
View full article »
